Phó Tuyên Liệu túm tóc Thời Mông, đè cậu lên gương, vỗ vỗ mu bàn tay lên gò má vì ngạt thở mà đỏ hồng của cậu, dán vào tai cậu mà nói: “Nhìn xem, trừ khuôn mặt này ra, cậu còn thứ gì đáng so sánh với em ấy?”
“Thế nhưng…” Thời Mông ho khù khụ, đối mặt với Phó Tuyên Liệu trong gương, khóe môi gợn lên một nụ cười mỉa mai, “Thế nhưng, anh ta chết rồi mà.”
Thụ cưỡng chế bắt ép công ở bên mình, công coi thụ là thế thân, hai kẻ cứng đầu không bao giờ nói chuyện tử tế, tra tấn hành hạ nhau chết đi sống lại, cuối cùng HE.